Văn hóa tình dục Kamasutra của người Ấn Độ

Kamasutra là một cuốn sách cổ Ấn Độ, viết bằng tiếng Phạn của thiền sư Bà la môn - Mallanaga Vatsyayana. Được viết vào khoảng thế kỷ II TCN, Kamasutra gồm 1.250 khổ thơ, chia làm 7 phần và đề cập tới chuyện tình dục - một vấn đề luôn bị né tránh, dè dặt mỗi khi nhắc tới thời cổ xưa.





Trong tiếng Phạn, "Kama" có gốc từ Kamadeva, là vị thần tình yêu thể xác. Còn "Sutra" mang nghĩa là châm ngôn. Do đó, tựa đề cuốn sách này có thể tạm dịch là "châm ngôn về chuyện yêu đương". Qua nhiều thế hệ, Kamasutra luôn được coi là bộ sách giáo khoa về "chuyện phòng the" lâu đời bậc nhất trên thế giới.



Các tư thế yêu trong Kamasutra được điêu khắc lên các bức tường.

Song, nhận định trên chưa hoàn toàn chính xác. Kamasutra không đơn thuần là mô tả, hướng dẫn các "tư thế" như mọi người tưởng tượng. Các nhà nghiên cứu cho rằng, cuốn sách này hướng con người ta tới sự hòa hợp âm dương về thể xác lẫn tinh thần chứ không đơn giản là trong chuyện chăn gối.




Trong Kamasutra, tác giả mô tả về các tư thế giao hợp để đạt hoan lạc trong một phần rất nhỏ của cuốn sách. Phần lớn nội dung Kamasutra cung cấp kiến thức về cấu tạo cơ thể, đề cập tới diễn biến tâm lý của cả nam - nữ trước và sau khi làm "chuyện ấy".




Hình tượng nam và nữ được đề cập trong Kamasutra vô cùng hiện đại, tiến bộ. Theo Vatsyayana, chuyện yêu phải bình đẳng, không thể bị động như quan niệm truyền thống: đàn ông làm chủ hoàn toàn.



Kamasutra đã nâng tầm "chuyện ấy" lên tới mức độ nghệ thuật.


Do đó, xuyên suốt nội dung của mình, từ các tư thế yêu cho tới bí quyết hành xử khi đang yêu, Kamasutra đều khẳng định, nhấn mạnh sự hòa hợp, đồng cảm và chủ động từ cả hai giới nam, nữ.



Sưu tầm Internet.